Nghề Y, nghề chữa bệnh cứu người - Không chỉ tinh thông nghề nghiệp

Thứ tư - 27/02/2019 10:58
Hằng năm, cứ mỗi dịp Tết đến, xuân về và ngày 27/2 lại đến, mọi người trong ngành y lại náo nức, vui mừng ôn lại truyền thống “Ngày Thầy thuốc Việt Nam”, một truyền thống đã có từ rất lâu trong đời sống của người Việt Nam…
Ðối với nghề nghiệp y tế, cố Thủ tướng Phạm Văn Ðồng, một trong những học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã có lời khẳng định như sau: "Ít có nghề nghiệp nào mà xã hội đòi hỏi về phẩm chất và tài năng cao như đối với người làm công tác y tế. Ðó là một nghề đặc biệt, đòi hỏi sự hiểu biết sâu rộng, tấm lòng nhân ái, từng trải và kinh nghiệm nghề nghiệp mà mọi công việc dù nhỏ đến đâu đều liên quan tính mạng con người và hạnh phúc của mỗi gia đình". (Trích bài phát biểu của Chủ tịch HÐBT Phạm Văn Ðồng ngày 27.2.1985).
 
Theo dõi tình hình sức khỏe của bệnh nhân ở khoa cấp cứu Bệnh viện Chợ Rẫy

Theo dõi tình hình sức khỏe của bệnh nhân ở khoa cấp cứu Bệnh viện Chợ Rẫy

Hiện nay, hầu hết những người làm nghề y vừa có y thuật, vừa có y đức, đã thể hiện được những phẩm chất tốt đẹp của người thầy thốc. Họ đã không quản khó khăn, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng để chăm sóc sức khỏe, cứu sống người bệnh. Nhiều bác sĩ, y tá, y sĩ bám trụ lâu năm ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng trước đây, vùng đặc biệt khó khăn. Những thầy thuốc này đã vượt lên sự thiếu thốn về trang thiết bị y tế, cơ sở vật chất nghèo nàn, đường xá xa xôi, hiểm trở để tận tình cứu chữa, chăm sóc sức khỏe cho đồng bào các dân tộc, cho người dân nghèo.

.Những câu chuyện đẹp ấy không hiếm gặp ở các bệnh viện, khi mà đội ngũ y, bác sĩ đang ngày đêm tận tụy để cứu chữa cho bệnh nhân. Cho dù vì hoàn cảnh, điều kiện thực tế, không phải tất cả các bệnh nhân đều được cứu chữa thành công. 

Thật vậy, hàng ngày, hàng giờ chúng ta vẫn chứng kiến những thầy thuốc vì bệnh nhân của mình mà không ăn, không ngủ, đứng chôn chân hàng chục tiếng đồng hồ bên bàn mổ, chạy đua với thời gian để cứu sống bệnh nhân. Còn có những bác sĩ, dù bị bệnh nhân mắng té tát, thậm chí hành hung vẫn cố chịu đựng để băng bó cho xong vết thương của họ, bởi bệnh nhân ấy vừa gây tai nạn do quá chén trong một cuộc nhậu. Có chị điều dưỡng ở bệnh viện tâm thần, ngày nào cũng “cưng nựng”, chăm sóc, bón từng thìa cơm cho bệnh nhân, dù bệnh nhân thỉnh thoảng lại “tặng” cho chị ấy “một bợp tai”. Nhưng chị vẫn nói rằng, đó là nhiệm vụ của mình và chị càng phải yêu thương người bệnh hơn bởi họ đã quá khổ khi mắc bệnh rồi. 

Lúc sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh dạy: “Lương y như từ mẫu”. Người thầy thuốc phải là “lương y”, phải rèn đức, hướng tâm, hướng thiện, đề cao chữ Thiện, chữ Tâm. Người thầy thuốc hết lòng tận tụy vì người bệnh, như “từ mẫu”, như người mẹ nhân từ.

Tuy nhiên, để mỗi bông hoa “trắng” tinh khiết ấy ngày càng có nhiều hơn những câu chuyện đẹp, thì mỗi nhân viên y tế phải tự trau dồi, rèn luyện mình cả về trình độ chuyên môn lẫn thái độ ứng xử với bệnh nhân. “Bệnh viện như một xã hội thu nhỏ, mà ở đó có cả mặt tốt lẫn mặt xấu”…Vị lãnh một bệnh viện tại TPHCM cho rằng, khi đã chọn nghề y, hầu như ai cũng xác định sẽ vất vả và nỗ lực cống hiến cho công việc mình đã lựa chọn là khám chữa bệnh cho bệnh nhân; ai cũng mong muốn mọi bệnh nhân đều được chữa khỏi, không có bất cứ sự cố nào xảy ra. Tuy nhiên, về phía cộng đồng xã hội cần có sự sẻ chia và thấu cảm, dù rằng trên thực tế vẫn có những “con sâu làm rầu nồi canh”. Bệnh nhân và thân nhân cần phải nắm bắt quy trình khám chữa bệnh để không gây áp lực không đáng có cho nhân viên y tế. 

Trong cơ chế thị trường, đôi khi đồng tiền xen vào giữa mối quan hệ thầy thuốc và người bệnh. Trong ngành y đang có xu hướng thích hệ điều trị hơn dự phòng, thích trực tiếp tiếp xúc với bệnh nhân hơn gián tiếp. Hiện tượng “phong bì lót tay”, coi trọng quá mức đồng tiền là một tồn tại nhức nhối, làm biến dạng hình ảnh tốt đẹp của người thầy thuốc chân chính. Một số ít bác sĩ, nhân viên y tế đã có những biểu hiện tiêu cực, vi phạm quy định về y đức, bị dư luận xã hội lên án như: sách nhiễu gia đình bệnh nhân, coi thường tính mạng của người bệnh, phân biệt đối xử giữa bệnh nhân giàu và nghèo… Đây chỉ là những “con sâu bỏ rầu nồi canh”, nhưng đã phần nào làm vẩn đục sự thanh cao của nghề y.

Hôm nay, ngày 27.2, Ngày Thầy thuốc Việt Nam-một ngày đặc biệt không chỉ với những người thầy thuốc khi được tôn vinh mà còn đặc biệt với cả cộng đồng xã hội. Bởi lẻ, đạo đức nghề nghiệp của nghề y hay còn gọi là y đức cũng trở nên đặc biệt, không giống với bất cứ ngành nghề nào khác. Bởi thế y đức đã được đề cập từ rất sớm qua lời thề Hippocrates, được sinh viên y khoa nhiều nước trên thế giới và cả Việt Nam đọc khi chuẩn bị ra trường và hành nghề. Y đức còn được Bộ Y tế quy định bởi 12 điều cụ thể nhằm buộc mọi nhân viên y tế tuân theo. Trong những ngày này, càng thấm lời Hồ Chủ tịch căn dặn trong thư Người gửi cán bộ ngành y tế nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam cách đây 64 năm, ngày 27.2.1955. Bức thư chỉ vỏn vẹn 368 từ nhưng thể hiện 3 nội dung chính, đó là: Phải thật thà đoàn kết; Thương yêu người bệnh; Xây dựng nền y học nước nhà. Trong thư Bác dặn: “Người bệnh phó thác tính mệnh của họ nơi các cô các chú. Chính phủ phó thác cho các cô các chú việc chữa bệnh tật và giữ sức khỏe của đồng bào. Đó là một nhiệm vụ rất vẻ vang. Vì vậy, cán bộ cần phải thương yêu săn sóc người bệnh như anh em ruột thịt của mình, coi họ đau đớn cũng như mình đau đớn”. Người nhấn mạnh rằng: “Lương y phải như từ mẫu”, câu nói ấy rất đúng.

Do vậy, người thầy thuốc muốn tinh thông nghề nghiệp phải tự mình có ý thức học tập, tích lũy kinh nghiệm, nâng cao y thuật, rèn luyện y đức suốt đời để mỗi ngày một giỏi hơn, hết lòng tận tụy, tận tâm với nghề. Để nâng cao y đức của đội ngũ thầy thuốc, rất cần xây dựng mối quan hệ giữa thầy thuốc với bệnh nhân một cách trong sáng và lành mạnh trên tinh thần trách nhiệm. Sự quan tâm của toàn xã hội chăm lo nâng cao y đức có vai trò rất quan trọng để người bệnh và gia đình họ biết trân trọng tinh thần và lao động của người thầy thuốc trong khám chữa bệnh. Việc tuyên truyền, giáo dục về đạo đức của người thầy thuốc không chỉ dành riêng cho đội ngũ thầy thuốc mà cho cả cộng đồng.

Mới đây, ngày 26.2, khi Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đến thăm, nói chuyện với đội ngũ y, bác sĩ và bệnh nhân tại Bệnh viện Bạch Mai. Thủ tướng nói: Đội ngũ y, bác sĩ là những "người anh hùng thầm lặng" - Thực hiện nhiệm vụ cao cả chăm sóc và bảo vệ nhân dân…Thủ tướng còn yêu cầu trong thời gian tới Bệnh viện Bạch Mai và toàn ngành y tế thấm nhuần lời dạy của Bác, thực hiện đồng bộ các giải pháp, tăng cường công tác bảo vệ, chăm sóc, nâng cao sức khỏe nhân dân, đẩy mạnh cải cách thủ tục hành chính, ứng dụng công nghệ hiện đại, nâng cao chất lượng khám chữa bệnh, tạo chuẩn mực đào tạo, thực hành tốt nhất, phấn đấu trở thành một bệnh viện hàng đầu khu vực trong tương lai gần. 

Mỗi nghề đều có giá trị to lớn về tinh thần và những đóng góp cho sự phát triển của xã hội. Thế nhưng, nghề Y - đó là nghề cao quý nhất. Bởi, với nghề y, đạo đức đóng vai trò quan trọng hàng đầu, bởi đây là nghề chữa bệnh cứu người.

Tác giả bài viết: Minh Sơn

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây