Nhân rộng lòng tự trọng, tại sao không?

Thứ sáu - 27/09/2019 11:23
Lòng tự trọng luôn là một trong những phẩm chất quý giá và tốt đẹp nhất của Con Người. Đặc biệt, là đức tính luôn luôn chú ý giữ gìn phẩm giá, nhân cách của mình, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào. Theo đó, người có lòng tự trọng là người có đạo đức, có thiên lương, có tư tưởng nhân nghĩa, không bao giờ làm điều xấu, việc ác với đồng loại và môi trường thiên nhiên.
Bên cạnh đó, có thể nêu ra rất nhiều biểu hiện của lòng tự trọng, cụ thể: Không tham tiền bạc, của cải bất chính; nhặt được của rơi, trả lại người mất; lỡ va quệt xe cộ vào người đi đường thì đỡ người ta dậy, hỏi han và xin lỗi, hoặc đưa vào bệnh viện; đi xe không lạng lách, đánh võng, vượt ẩu, thực hiện tốt văn hóa giao thông; ăn nói và trang phục lịch sự, khiêm nhường; cử chỉ đứng đắn, hiền hòa; sống gần đám lưu manh, trộm cướp, côn đồ, nghiện hút, mà không nhiễm thói xấu; ở nơi xóm phố hoặc đến nơi công cộng thì tỏ ra ý tứ, biết giữ gìn cảnh quan, môi trường và bảo vệ của công...Do vậy, người có lòng tự trọng phải biết xấu hổ khi lỡ xảy ra điều gì sai trái và có ý thức sửa chữa đến cùng.
 
h
Cụ Đỗ Thị Mơ (83 tuổi, cư ngụ tại xã Lương Sơn, huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hoá đã gửi đơn xin UBND xã được thoát nghèo

Điển hình, trong thời gian gần đây, trên các trang mạng xã hội hiện đang “xôn xao” với hình ảnh cụ bà Đỗ Thị Mơ, ở độ tuổi U90 (ngụ tại xã Lương Sơn, huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa) đã tự nguyện xin ra khỏi danh sách hộ nghèo của địa phương. Nói về điều này, ông Lương Xuân Thiêm - Chủ tịch UBND xã Lương Sơn phải nói rằng: “Tôi chưa từng gặp trường hợp nào “hiếm có, khó tìm” như cụ Mơ. Ở xã nhiều người bị cắt sổ nghèo sẽ kiện lên kiện xuống, nếu ai cũng được như cụ thì cán bộ chúng tôi đỡ khổ”.

Có thể khẳng định rằng, trường hợp như cụ Mơ rất “hiếm có, khó tìm” khi mà chúng ta dễ dàng bắt gặp thông tin như: “Phải trị được “bệnh” không muốn thoát nghèo” hoặc “Đã có chủ tịch xã đi tù vì gửi con vào hộ nghèo để trục lợi”… Thế nhưng, với cụ Mơ, một cụ bà tóc bạc phơ, giọng nói rắn rỏi khi đến chính quyền xã đề nghị cán bộ địa phương sớm đưa cụ ra khỏi danh sách hộ nghèo. Mặc dù dù cụ đã 84 tuổi. Cụ Mơ khẳng định, vẫn có thể tự lập cuộc sống của chính mình bằng việc trồng rau, nuôi gà. Cụ nói: “Tôi không xứng đáng đứng vô chỗ người nghèo”. Đặc biệt, cụ đã có một “hành trình” dài hơn 12 tháng để xin thoát nghèo. Cụ nói: “Tôi năm nay là 84 (tuổi) nhưng tôi thấy rằng những người già khỏe mạnh chỉ có nhác (lười) thì mới nghèo. Như nhà tôi đây, vườn tược như ni mà nghèo thì con cái, xã hội người ta cười cho. Còn về việc trả hộ nghèo thì từ tháng 9 năm ngoái rồi! Lúc đó có cái xe ô tô ở mô về xã đây. Nhiều người đi cho tiền, phát quần áo thì tôi thấy có bà già run tay để đi xin. Chứng kiến cảnh như vậy thì một là tôi thấy thẹn, hai nữa là tôi ôm quần áo họ phát cho tôi rồi sau đó đứng lên người ta chụp ảnh thì không đúng nữa, bởi vì tôi thấy mình không xứng đáng đứng vô đó”.

Vì vậy, lòng tự trọng luôn luôn tồn tại trong mỗi con người của chúng ta. Mặc dù, tự trọng chỉ có hai từ ngắn gọn nhất để diễn tả một hành động cụ thể xin thoát nghèo của cụ bà Đỗ Thị Mơ là một gương điển hình cần chia sẽ và lan toả…Tự trọng, trong mỗi con người đều có sẵn, tôi tin là như vậy, chỉ là trong cuộc sống với nhiều nỗi lo toan khác nhau, vì nhiều lý do khác nhau mà ở mỗi người sự tự trọng ấy còn lại nhiều hay ít, có được bồi đắp cho mỗi ngày một lớn dần hơn hay không.

Tự trọng là luôn luôn chú ý giữ gìn phẩm giá, nhân cách của mình trong mọi hoàn cảnh, không làm điều sai trái với người khác và với thiên nhiên. Người tự trọng đi đường không vượt đèn đỏ, không phóng lên lề, không lạng lách đánh võng gây nguy hiểm cho người khác. Người tự trọng làm việc gì cũng cố gắng làm thật tốt để không bị chê bai và làm cho người khác vui lòng. Người tự trọng có ý thức rõ về bản thân cũng như xã hội, môi trường sống chung quanh. Họ không chấp nhận được những bất công, sai trái và thường lên tiếng phản đối những việc xâm phạm đến phẩm giá, nhân cách của mình cũng như của người khác.

Vì lẻ đó, trong khi chờ đợi lòng tự trọng được “nuôi lớn” và lan rộng ở cộng đồng thì ngoài việc sàng lọc kỹ ở cấp cơ sở, Nhà nước cũng cần nỗ lực hoàn thiện chính sách giảm nghèo. Song song đó, là điều chỉnh theo hướng giảm “cho không”; thay vào đó là hỗ trợ một phần và tạo thu nhập ổn định cho hộ nghèo theo hình thức chỉ “trao cần câu”…

Tác giả bài viết: Minh Sơn – Ngọc Danh

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây